Làng… phế liệu Phan Bôi

Posted: Tháng Mười Một 5, 2011 in Tin của NTGR

Nhờ sự năng động, dám nghĩ, dám làm, mấy năm gần đây người dân thôn Phan Bôi, xã Dị Sử, huyện Mỹ Hào đã làm thay đổi hẳn bộ mặt đời sống của một làng quê nghèo khó, được công nhận là làng nghề, làng… phế liệu.

Làm giàu từ… phế liệu

Một anh xe ôm dẫn đường cho hay: “Làng này, giờ giàu có lắm. Tôi đâu có ngờ rằng người ta lại có thể làm giàu nhanh chóng từ… đồng nát”. Hơn cây số đi dọc quốc lộ 5 qua thôn Phan Bôi, chúng tôi đều không khỏi ngỡ ngàng trước những ngôi nhà cao tầng san sát nhau. Vào tận các ngõ trong làng nghề cũng nhiều nhà cao tầng, chứng tỏ sự “ăn nên làm ra” của người dân nơi đây từ khi chọn được nghề phù hợp.

Nghề thu gom “ve chai” có từ lâu. Lúc đầu chỉ là một vài cơ sở đồng nát từ những người đi ve chai. Dần dần, thấy công việc cũng nhàn mà đem lại hiệu quả cao hơn làm ruộng, nhiều cơ sở, đại lí thu gom phế liệu mới xuất hiện, quy mô lớn hơn, thành “phong trào”. “Gia đình tôi chỉ mới vào nghề được mấy năm nay. So với những những đại lí trong làng thì tôi chỉ là “cò con”, anh Chương, chủ một cơ sở cho biết như vậy. Mỗi tuần một chuyến hàng, việc giao nhận hàng cũng do anh phải tự lo lấy. Thôn Phan Bôi có hơn 700 hộ dân thì hơn một trăm gia đình tự mua máy xay nhựa để chế nguyên liệu, gần trăm hộ có xe ô tô tải từ 6 tấn trở lên,thu nhập bình quân đầu người đạt 10 triệu đồng/năm. Việc tìm nguồn hàng đầu vào cũng như đầu ra rất quan trọng, quyết định sự tồn tại của nghề. Để có hàng, người dân Phan Bôi phải lặn lội về: Thanh Hóa, Ninh Bình, Phủ Lý, Hải Phòng, Thái Bình, Hà Tây… để thu gom. Chủ yếu là đồ nhựa, từ nilông, nhựa cứng đến các vật dụng từ nhựa. Sau khi phân loại,nhựa được cho vào máy xay nhỏ,rửa sạch trong một bể nước rồi mới đem ra phơi khô chờ xuất hàng. Giá mỗi tấn nhựa sau khi sơ chế cũng khoảng 10 triệu đồng.

Anh Tuấn, chủ một đại lí có tiếng trong làng cho biết: “Nghề này kiếm được tiền nhưng cũng vất vả lắm. Lãi nhiều hay ít ngoài việc do giá, cũng còn tùy thuộc vào lượng hàng nhập về.

Tháng nào không có hàng thì coi như tháng ấy… thất nghiệp”. Cơ sở của anh Tuấn có khoảng gần 20 lao động làm thuê, phần lớn là lao động thời vụ. Nhiều người nhờ làm thuê ở đây mà nuôi được con vào đại học. Ông Dư Tân Việt, 58 tuổi, có thâm niên làm thuê như thế gần chục năm cho hay: “Công việc không nặng nhọc nhưng phải luôn chân, luôn tay. Nhiều khi hàng cần giao đúng hợp đồng, chúng tôi phải làm tăng ca. Không biết làm lâu, tiếp xúc nhiều với nhựa hàng ngày thế này có ảnh hưởng gì đến sức khỏe không, nhưng vì miếng cơm manh áo mà đành tặc lưỡi chấp nhận”.

Nỗi lo từ làng nghề

Chia tay làng nghề… phế liệu, chúng tôi vẫn còn ngửi thấy mùi khét lẹt của nhựa. Những chuyến xe tải chở đầy hàng vẫn không ngừng chạy về. “Việc đem lại hiệu quả kinh tế, nâng cao mức sống người dân từ việc tái chế nhựa là không có gì đáng nói. Nhưng, chúng tôi thấy rằng việc tiếp xúc, rồi chế biến nhựa hàng ngày không có một chế độ bảo hộ lao động là rất có hại. Đặc biệt là rác với nước thải từ nhựa không được thu gom, xử lí, người dân “vô tư” thải ra ngoài mương máng, đồng ruộng liền kề. Rồi người dân sớm muộn gì cũng sẽ phải gánh chịu những hậu quả ô nhiễm môi trường!” – Bác Tuấn, trưởng thôn Phan Bôi nói vậy

Nguyễn Thành Luân

Tin sưu tầm: Báo người cao tuổi 27/3/2008

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s